( HĐ-TS-DN) Quỷ nhãn thương nữ- Q2-C49/3

Chương 49: Đánh cuộc dưới đấttôi muốn đi theo em 3/3

Edit: Heidi – Nhược Vũ Các

c49-p3Lãi mẹ đẻ lãi con đây là luật lệ, Đường Trung lâu như vậy không trả tiền, tự nhiên sinh lãi đến năm chục ngàn đồng.

Đường Trung nghe xong, cả người lập tức xụi lơ một bên, hắn vốn cho rằng nếu ít tiền, kêu Đường Linh về nhà tìm người nhà mượn trước, nhưng vừa nghe thấy món tiền năm mươi ngàn, trong lòng hắn liền rơi xuống vực sâu tuyệt vọng!

Trong nhà nghe hắn nói 8000 đồng mua di động thôi, mà khuôn mặt ai nấy đều sợ hãi, huống chi là năm chục ngàn đồng! Vừa dấy lên hi vọng, trong nháy mắt liền tan vỡ.

Đường Linh không hề để ý đến Đường Trung, mà cười gật đầu, hướng về phía Hạ Văn Dịch nói, “Cái này dễ thôi, vừa nãy tôi cũng thắng được không ít, tùy tiện lấy một chip đưa cho các anh, coi như trả nợ!”

Cuối cùng vẫn hướng về phía Hạ Văn Dịch nháy mắt mấy cái, “Nhiều hơn, coi như là tiền boa!”

Thẻ chip trong tay Đường Linh, một cái chính là mười vạn, dùng để trả nợ cho Đường Trung vẫn dư sức.

Quản sự nghe xong sững sờ, hắn vốn định buông tha chuyện Đường Linh thắng bạc số tiền lớn đêm nay, hắn cũng thả Đường Trung ra, nhân nhượng cho yên chuyện, cũng không ngờ đến, Đường Linh lại chịu lấy tiền ra trả!

Hạ Văn Dịch nghe xong, con ngươi đen chuyển động, tràn đầy tính toán, cười ha ha nói, “Muốn đem tiền mang về cũng ok thôi, nhưng đây cũng không phải cô tự mình thắng, đây cứ coi như là tiền đặt cọc, tôi muốn một suất Lục Tinh Linh! Như thế nào?”

Đường Linh chỉ cười, “Dịch thiếu thật sự rất biết tính kế, dùng tiền của tôi tính chuyện làm ăn với tôi, tính ra, tôi chịu thiệt rất lớn a! Loại mua bán lỗ vốn này, tôi không làm bao giờ.”

Đường Trung nghe mà đầu óc mơ hồ, không nghĩ ra Đường Linh đến cùng đang làm gì, nhưng nhìn Đường Linh đối mặt với người sòng bạc dưới đất, còn có thể bình tĩnh tự nhiên đàm phán, Đường Trung đã triệt để bội phục Đường Linh tận đáy lòng.

“Cô đừng được đà lấn tới, ông chủ chúng tôi nể mặt cô, cô đừng không biết cân nhắc!” Quản sự nhìn ngứa mắt, Đường Linh là người đi cùng tới với thần tượng Trạm ca của hắn, hắn cũng không thể để Đường Linh hành động thiếu suy nghĩ vậy được.

Hạ Văn Dịch vung tay, quản sự ngậm miệng lại, “Trách không được Nguyên thiếu nói cô là đóa hoa ăn thịt người, quả nhiên là ăn tươi nuốt sống! Cũng tốt, số tiền thắng thì cô cứ mang đi, tên anh họ này cũng có thể mang đi, Lục Tinh Linh kia coi như bán một món nợ ân tình cho tôi thế nào?”

Sự kì diệu của Lục Tinh Linh kia quá mê người, vốn hắn còn nghĩ cách sớm ra tay, phải chiếm được một suất, ai ngờ Đường Linh lại tự mình đưa tới cửa trước, nếu không phải vì Nguyên thiếu, hắn còn không biết sự thật, Đường Linh đúng là chủ nhân sau màn của Trân Bảo Trai! Đây thật đúng làm hắn kinh ngạc!

Nhãn tình Đường Linh nhíu lại, như một con hồ ly gian xảo, khóe môi khẽ nhếch, “Thành giao!”

Đợi lúc Đường Linh mang theo số tiền thắng bạc, và cả Đường Trung kẻ bị đánh cho thê thảm mang ra khỏi dưới đất, Nhị Cẩu đã đợi sẵn ở cửa, hắn nghe được tin tức Đường Linh muốn tới sòng bạc dưới đất, không yên lòng nên cũng vội vã tới đây.

Nhìn thấy Đường Linh cùng Tả Trạm đi ra, phía sau còn mang theo một tên nhãi con nhìn rất thê thảm, đưa mắt nhìn Đường Linh, hắn tiến lên đỡ lấy Đường Trung, khi ra khỏi quán bar, Đường Linh cho Tả Trạm về, cộng thêm ngày mai cho hắn nghỉ phép một ngày, Nhị Cẩu lái xe chở Đường Linh cùng Đường Trung đi đến bệnh viện thành phố.

Bởi vì vết thương trên người Đường Trung rất nhiều, bây giờ về nhà nhất định sẽ khiến cả nhà náo động, may mà Đường Linh trực tiếp làm thủ tục nhập viện cho hắn, để hắn nằm viện mấy bữa, ngược lại Đường Trung suốt ngày không có mặt ở nhà, dù không quay về, cũng không ai biết.

Bác sĩ kiểm tra xong, xác nhận chỉ là bị thương ngoài da, cũng không bị nội thương, liền sắp xếp cho Đường Trung băng bó, rồi đưa đi phòng bệnh.

Bên trong sòng bạc dưới đất.

“Ông chủ, cứ như vậy thả bọn chúng đi?”

Quản sự nghi hoặc hỏi, phải biết bị Đường Linh lấy đi tiền không phải là số lượng nhỏ, hơn nữa nhìn ra Đường Linh có quen biết ông chủ, nếu thân phận ông chủ bị truyền đi, liền gây ra phiền toái lớn, nếu theo ý của hắn, ba người này hẳn nên diệt khẩu mới đúng.

Hạ Văn Dịch cười nhếch môi, trong con ngươi đen thẳm không biết nổi lên cái gì, uống một hớp rượu, giọng nói có chút khàn khàn cất lên, “Anh cho rằng cô ấy mới vừa biết thân phận của tôi? Ha ha, từ phản ứng của cô ấy, e là đã sớm biết thân phận của tôi rồi, xem ra, cô ấy đợi chính là muốn gặp người ông chủ này!”

“ Sao có thể có chuyện đó?” Quản sự quá kinh ngạc nói.

Dường như trong lòng Hạ Văn Dịch cũng không tệ lắm, vẫn chậm rãi nói, “Tả Trạm ở đây làm nhiều năm như vậy, tự nhiên biết quy củ đánh cược, hắn ẩn núp tôi lâu như vậy, lần này vậy mà lại hiện thân, anh nói anh ta là vì cái gì?”

Quản sự ngẫm nghĩ, “Nói như vậy, bọn họ là cố ý thắng tiền, sau đó để chúng ta bắt đến đây? Chuyện này… lẽ nào chính là vì thằng nhãi Đường Trung kia?”

Quản sự càng nghĩ càng thấy hoảng sợ, nếu bọn họ dẫn dụ mọi chuyện vì mục đích có thể đi vào phòng nhốt người, sau đó để ông chủ ra mặt, kế tiếp mới đàm phán đem thằng nhãi kia mang đi!

“ Nhưng ông chủ, nếu bọn chúng nói ra thân phận…”

Quản sự vẫn còn chút e ngại, ông nội của ông chủ chính là Phó tỉnh trưởng, mà sòng bạc dưới đất lại là sản nghiệp của ông chủ, nếu bị kẻ hữu tâm biết được, không biết sẽ oanh động đến đâu!

Hạ Văn Dịch nhếch môi, “Truyền đi đối với cô ấy không có chỗ tốt, huống hồ hôm nay tôi thả cô ấy đi, cô ấy thông minh như vậy người, tự nhiên biết nên làm như thế nào.”

Quản sự đứng một bên, nhìn vẻ mặt tự tin của ông chủ, âm thầm gật đầu.

Trong phòng bệnh, Đường Linh ngồi một chỗ, Đường Trung nằm trên giường, trên đầu quấn nhiều vòng băng gạc, nhãn tình không chớp nhìn chằm chằm Đường Linh, hiển nhiên vẫn đang trong cơn chấn kinh.

“ Mày…”

Đường Trung mở miệng, suy nghĩ, lại không biết nên hỏi từ đâu, cuối cùng chỉ nghẹn ra một câu, “Cảm ơn!”

Đường Linh ngồi tựa lưng vào ghế, nhìn Đường Trung trước mặt, nhíu mày, ý vị thâm trường nhìn hắn, hắn mà cũng biết nói “Cảm ơn”!

Đường Trung bị Đường Linh nhìn cảm thấy có chút ngượng ngùng, xưa nay chưa nghe hắn nói cảm ơn với ai hết, có thể nói thế này, hắn căn bản không hiểu cái gì là cảm ơn, từ nhỏ cha mẹ hắn đã không dạy cho hắn, cha mẹ bình thường không làm việc đàng hoàng, mưa dầm thấm đất, hắn và em gái cũng đều lây nhiễm tật xấu của cha mẹ, bước lên con đường côn đồ lưu manh.

Mới ban nãy hắn vẫn đinh ninh mình chết chắc rồi, nếu không trả tiền, sẽ bị người ta nhẹ thì chém đứt tay chân, nặng thì bị chém chết rồi phơi thây ở đầu đường xó chợ, hắn cho rằng lần này khẳng định trốn không thoát, một khắc đó hắn thật sự rất căm hận bản thân, tại sao không đi con đường đàng hoàng, lại cứ đâm đầu vô con đường không lối thoát này.

Sâu trong nội tâm, hắn càng thêm oán hận cha mẹ hắn, vì sao không thể giống các bậc cha mẹ khác! Hắn từ nhỏ đã nhận rõ sự thực này, cho nên đã phóng túng bản thân, lăn lôn trong xã hội, bây giờ thiếu chút nữa mất luôn cả tính mạng.

Mà giây phút Đường Linh xuất hiện, tâm của hắn thật sự cảm động, hắn không thể không thừa nhận, hắn như được ánh thái dương chiếu qua, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm, cha mẹ không giáo dục hắn, người trong nhà đều xem thường hắn, ghét bỏ hắn, xưa nay không có ai nhìn thẳng vào hắn, quan tâm hắn! Dù là bà nội Lý Hồng Cầm, cũng thường xuyên nhắc đi nhắc lại hắn không có chí tiến thủ.

Mà đứa em gái họ bình thường hắn coi thường này, lại ra tay cứu hắn! Quả thực khó mà tin nổi, vốn cho là Đường Linh chỉ tiện tay cứu hắn, nhưng trên đường về, từ chỗ Nhị Cẩu biết được, Đường Linh đặc biệt đi cứu hắn!

Đường Trung kinh ngạc trong lòng!

Trong lòng giống như bị lấp đầy thứ gì đó, hắn ít khi rơi lệ vì cảm động, vậy mà lần này lại tuôn trào nước mắt, không biết giờ khắc này hắn đang có tâm tình gì, nói chung rất phức tạp, thiên ngôn vạn ngữ nén ở trong lòng, cuối cùng ngưng kết thành một câu “Cảm ơn”.

“Dưỡng thương cho tốt, có chuyện gì sau này hãy nói.”

Đường Linh đứng lên, cô cứu Đường Trung là vì hắn cũng được xem như người nhà của cô, không thể thấy chết mà không cứu, nhưng cô cũng không muốn làm loại chuyện khai thông tư tưởng gì cho hắn hết.

“ Đợi… Chờ một chút!”

Đường Trung vội vàng nhỏm dậy, vẻ mặt khao khát nhìn Đường Linh, Đường Linh cứ như vậy đứng nhìn hắn, Đường Trung nhìn như hạ quyết tâm thật lớn nói, “Tôi…tôi muốn theo em!”

Đường Linh khá ngạc nhiên, lập tức cười khẽ một tiếng, “Theo tôi?”

Đường Trung dùng sức gật đầu, rất sợ Đường Linh không tin, Đường Linh chỉ cười nhìn Đường Trung, “Anh có tư cách gì để tôi thu nhận anh?”

Đường Trung ngẩn ra, đúng vậy a, hắn có tư cách gì khiến Đường Linh thu nhận hắn? Hắn chỉ biết trộm gà bắt chó mà thôi, suy nghĩ cẩn thận hồi lâu, cũng không suy nghĩ ra hắn có cái ưu điểm nào.

Đường Linh quét mắt  nhìn Đường Trung, nhàn nhạt nói, “Anh từ từ suy nghĩ.”

Sau đó xoay người đi ra khỏi phòng bệnh, để lại Đường Trung một mình trong phòng bệnh chăm chú suy nghĩ.

Trong phòng hội nghị tối cao ở Thanh bang.

Sau khi lại lần nữa phân chia thế lực, trong Thanh bang một phần lớn đã chỉnh đốn và cải cách, bây giờ tầng lớp cao cấp do trưởng lão đảm nhiệm, nguyên bang chủ Thanh bang Lưu Học Dũng, ông lão Mộ Vân, hiếu chiến Đỗ Cường, lính nhảy dù Mạnh Đào, Đế Hào Lôi Tử, Phùng Tam, Cao Dũng, hợp thành hội trưởng lão, mà Ô Quân sư cùng Đế Hào Tả Trạm hai người họ thành đội chỉ huy, có nhiệm vụ tiến hành giám sát đối với hội trưởng lão.

Hiện tại trong phòng họp, hết thảy tầng lớp lãnh đạo đang báo cáo với Đường Linh hướng đi gần đây của Thanh bang, bỗng nghe được bên ngoài phòng họp có tiếng ồn ào, mà khi Đường Linh nghe thấy thanh âm đó thì hơi nhướng mày.

Thì ra là hai người họ!

( Hết chương 49)

Advertisements